Thông Tin Bộ Novel Phương Bắc Của Tôi
Phương Bắc Của Tôi là tác phẩm Web Novel nổi bật thuộc dòng truyện Đô Thị sáng tác bởi nhà văn Quá Mẫn Quý Tiết Mùa Dị Ứng. Tác phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ nhờ bối cảnh hoành tráng và lưu phái đầy cuốn hút.
Bộ novel hiện đã phát hành tới 66 chương với cập nhật mới nhất ở Chương 66. Thiết lập nhân vật mang tính cách hứa hẹn mang lại chuyến phiêu lưu bùng nổ. Hãy thưởng thức ngay các chương tiếp theo trên Novel.com.vn!
Raw and convert: Hồ Ly Rùa
Thể loại: hiện đại, đô thị tình duyên, tổng tài bá đạo x nhân viên ngân hàng nhu nhược, hỗ công, ngược, 1×1, HE
LỜI TỰA
Tôi liếc nhìn quyển sách lần cuối: “Người khát vọng rời xa chốn cũ, là người bất hạnh.” ném ra ngoài cửa kính xe, tựa như vứt bỏ hai mươi tám năm sinh hoạt của bản thân ở thành phố này. Thế nhưng thứ tôi muốn ném đi nhất vẫn đang nằm lẳng lặng trong góc ba lô, đó là một cái USB nhỏ xinh có hình trái tim màu hồng, vợ của Dư Học Bình đưa cho tôi tuần trước.
Cô là một người phụ nữ an tĩnh nhưng hơi kì lạ, lúc cô đưa cho tôi bản ghi cảnh tình ái mãnh liệt giữa tôi và chồng cô thì tay không hề run dù chỉ một chút. Thậm chí tôi còn tưởng tượng ra được sự bình tĩnh của cô khi đặt máy quay ở đầu giường.
“Rời xa Học Bình, rời xa thành phố này, càng xa càng tốt. Bằng không, tôi không cần gì cả, chỉ cần cậu và nhà cậu thân bại danh liệt, sống không bằng chết, giống hệt như tôi bây giờ.”
Tôi không thích cha mẹ tôi, nhưng không có nghĩa là tôi để cho danh hiệu nhà giáo ưu tú nhân dân của họ bị bôi bẩn, còn có chị với anh rể tôi, và đứa cháu gái Vũ Tiểu Nam tôi yêu nhất.
“Cho tôi một tuần.” Tôi nắm chặt trái tim màu hồng kia, cảm thấy nó đang in vào lòng bàn tay tôi một chữ A nóng bỏng.
Cô uống một hơi cạn cốc nước chanh, thô lỗ lấy tay áo quẹt miệng, “Còn nữa, đừng để tôi gặp lại cậu, đừng để tôi biết cậu sống tốt. Nếu sau này tôi thấy cậu ở chung với người khác, dù là nam hay nữ, tôi đều sẽ phát đoạn phim này lên internet.” Rốt cuộc cô cũng khóc lên, “Tên khốn khiếp nhà cậu! Chỉ đáng cô độc cả một đời…”
Đoàn tàu bắt đầu chạy, thần kinh căng thẳng của tôi đột nhiên thả lỏng, uể oải tột cùng lập tức lan tới. Thật sự xin lỗi, tôi mơ màng nghĩ, dù có ra sao. Vì lẽ đó, giờ tôi chỉ muốn đi tới phương Bắc xa xôi, tới một thành phố mà trước đây tôi chưa từng nghe tới.